Tản mạn cuộc đời
Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016
Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016
Lang thang với nỗi nhớ
Nhớ ... quên ...
Nhớ để mà quên, quên để mà nhớ. Những thứ ta đã quên hay ngỡ đã quên, nhưng thật sự không phải như vậy. Đó là sự chôn vùi trong tiềm thức những gì ta không muốn nhớ, để một ngày lại ùa về như thác lũ.
Nỗi nhớ day dứt, nỗi nhớ khôn nguôi, nỗi nhớ dạt dào, có khi làm ta hạnh phúc trào dâng, có khi nhấn chìm ta trong nỗi đau buồn tột cùng. Ấy thế nhưng nếu không còn nỗi nhớ ta có còn là một con người.
Không còn nhớ, không có kỷ niệm thì sẽ ra sao nhỉ? Vậy chúng ta sẽ đi về đâu, hay trở thành máy móc, chà, khó khăn đây. Viễn cảnh như vậy có thể xảy ra hay không? Mong là không, vì được sống là con người, được nhớ được quên, được hạnh phúc, chịu đau buồn. Đó chính là đời người, để có lúc qua đau khổ lại thấy tươi sáng, có ngày tươi lại quý trọng để đón nhận ngày đen tối.
Nhớ để mà quên, quên để mà nhớ. Những thứ ta đã quên hay ngỡ đã quên, nhưng thật sự không phải như vậy. Đó là sự chôn vùi trong tiềm thức những gì ta không muốn nhớ, để một ngày lại ùa về như thác lũ.
Nỗi nhớ day dứt, nỗi nhớ khôn nguôi, nỗi nhớ dạt dào, có khi làm ta hạnh phúc trào dâng, có khi nhấn chìm ta trong nỗi đau buồn tột cùng. Ấy thế nhưng nếu không còn nỗi nhớ ta có còn là một con người.
Không còn nhớ, không có kỷ niệm thì sẽ ra sao nhỉ? Vậy chúng ta sẽ đi về đâu, hay trở thành máy móc, chà, khó khăn đây. Viễn cảnh như vậy có thể xảy ra hay không? Mong là không, vì được sống là con người, được nhớ được quên, được hạnh phúc, chịu đau buồn. Đó chính là đời người, để có lúc qua đau khổ lại thấy tươi sáng, có ngày tươi lại quý trọng để đón nhận ngày đen tối.
Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016
Chút tâm tư của kẻ sống không có ý nghĩa
Cuộc đời bắt đàu khi ta cất tiếng khóc rồi nếu nó cúng kết thúc bằng tiếng khóc. Có lẽ điều đó cũng là quy luật của đất trời, đi một vòng ta lại trở về nơi ta bắt đầu nhưng bản chất thì khác nhau.
Nhìn đời bằng đôi mắt như thế nào thì ta cũng phải chấp nhận sự xoay vần của nó. Âu cách nhìn đem lại cho ta lối thoát hoặc là sự bế tắc mà thôi. Nên cuộc đời tóm lại cũng chỉ là sự đấu tranh trong chính suy nghĩ trong sâu thẳm tâm hồn của chính chúng ta mà thôi.
Thôi thì nhìn nhận ngày mai tươi sáng thì nó cũng là ngày mai, nên có nghĩ như thế nào thì tương lai vẫn là tương lai. Vậy, sống vui đi, đừng oán trách, đừng hi vọng hơn mọi người, mà hãy hi vọng bớt sân si trong mỗi chúng ta thôi.
Ắt hẳn ai cũng cảm thấy đau buồn khi nhìn người khác thỏa mãn chính nhu cầu của họ mà mình thì không thể. Vậy làm gì lúc này, đau buồn ư? không, chảng ích gì. Ganh đua ư?cũng không nốt, ganh đua để hơn họ ư, rồi sẽ cảm thấy thỏa mãn à. Không và khoongbao giờ được như vậy Học cách thỏa mãn những gì đang có và cố gắng cho ngày mai tốt hơn hôm nay là thành công mỹ mãn rồi. Thế giới vật chất là vô tận nhưng cũng là hư vô bởi chính sự vô tận đó. Không ai có thể đi đến cùng nhu cầu của chính mình được.
còn tiếp.....
Nhìn đời bằng đôi mắt như thế nào thì ta cũng phải chấp nhận sự xoay vần của nó. Âu cách nhìn đem lại cho ta lối thoát hoặc là sự bế tắc mà thôi. Nên cuộc đời tóm lại cũng chỉ là sự đấu tranh trong chính suy nghĩ trong sâu thẳm tâm hồn của chính chúng ta mà thôi.
Thôi thì nhìn nhận ngày mai tươi sáng thì nó cũng là ngày mai, nên có nghĩ như thế nào thì tương lai vẫn là tương lai. Vậy, sống vui đi, đừng oán trách, đừng hi vọng hơn mọi người, mà hãy hi vọng bớt sân si trong mỗi chúng ta thôi.
Ắt hẳn ai cũng cảm thấy đau buồn khi nhìn người khác thỏa mãn chính nhu cầu của họ mà mình thì không thể. Vậy làm gì lúc này, đau buồn ư? không, chảng ích gì. Ganh đua ư?cũng không nốt, ganh đua để hơn họ ư, rồi sẽ cảm thấy thỏa mãn à. Không và khoongbao giờ được như vậy Học cách thỏa mãn những gì đang có và cố gắng cho ngày mai tốt hơn hôm nay là thành công mỹ mãn rồi. Thế giới vật chất là vô tận nhưng cũng là hư vô bởi chính sự vô tận đó. Không ai có thể đi đến cùng nhu cầu của chính mình được.
còn tiếp.....
Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016
Tự vấn cuộc đời
Ngõ nhỏ, phố nhỏ nhà tôi ở đó...
Đọc câu thơ ta lặng người đi trong vô thức!
Phố đó, người đó, ta đây
Muộn phiền tỉnh giấc đều vô nghĩa
Vui vẻ sống cùng kiếp người.
Trong nhân gian có mấy người hiểu
Trong mấy người hiểu có ai tri kỷ
Người tri kỷ có đi suốt cạnh cuộc đời ta
Nghĩ đến đó đã thấy hư vô, ôi đời.
Đọc câu thơ ta lặng người đi trong vô thức!
Phố đó, người đó, ta đây
Muộn phiền tỉnh giấc đều vô nghĩa
Vui vẻ sống cùng kiếp người.
Trong nhân gian có mấy người hiểu
Trong mấy người hiểu có ai tri kỷ
Người tri kỷ có đi suốt cạnh cuộc đời ta
Nghĩ đến đó đã thấy hư vô, ôi đời.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)