Nhớ ... quên ...
Nhớ để mà quên, quên để mà nhớ. Những thứ ta đã quên hay ngỡ đã quên, nhưng thật sự không phải như vậy. Đó là sự chôn vùi trong tiềm thức những gì ta không muốn nhớ, để một ngày lại ùa về như thác lũ.
Nỗi nhớ day dứt, nỗi nhớ khôn nguôi, nỗi nhớ dạt dào, có khi làm ta hạnh phúc trào dâng, có khi nhấn chìm ta trong nỗi đau buồn tột cùng. Ấy thế nhưng nếu không còn nỗi nhớ ta có còn là một con người.
Không còn nhớ, không có kỷ niệm thì sẽ ra sao nhỉ? Vậy chúng ta sẽ đi về đâu, hay trở thành máy móc, chà, khó khăn đây. Viễn cảnh như vậy có thể xảy ra hay không? Mong là không, vì được sống là con người, được nhớ được quên, được hạnh phúc, chịu đau buồn. Đó chính là đời người, để có lúc qua đau khổ lại thấy tươi sáng, có ngày tươi lại quý trọng để đón nhận ngày đen tối.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét